Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

Khi hình tướng rực rỡ được tôn xưng giữa đám đông, còn những đứa trẻ vô tội và cựu chiến binh "Dân Oan" thì bị đẩy ra đường


Hoàng tôn Vairochana Rinpoche thỉnh giảng tại chùa Hưng Phúc (Bắc Ninh).

Báo chí đồng loạt đăng tin, lời lẽ trang trọng, hình ảnh xúc động, nào là “Nuôi dưỡng Bồ đề tâm”, “chánh niệm”, “thiền định”, nào là "nỗ lực vì lợi ích chúng sinh, vững bước trên con đường đạo hạnh để cùng chạm đến bến bờ hạnh phúc chân thực", nào là "Hoàng tôn Vairochana Rinpoche tên đầy đủ là Ngawang Jigme Jigten Wangchuck. Danh xưng trang trọng thường dùng là “Đức Ngài Vairochana Rinpoche” (“His Eminence Vairochana Rinpoche”). Ngài mang hai vị thế Hoàng gia và tôn giáo; thuộc dòng dõi Wangchuck – Hoàng gia trị vì Bhutan. Ngài là một hóa thân (Tulku).

Hoàng tôn Vairochana Rinpoche được các bậc cao tăng Phật giáo Kim Cương thừa công nhận là hóa thân chuyển thế của Đại Dịch giả Vairochana (Vairotsana), một trong 25 đệ tử thân cận và xuất sắc nhất của Đức Liên Hoa Sinh (Padmasambhava) vào thế kỷ VIII.

Hàng nghìn người dân từ khắp các tỉnh thành đổ về chùa Hưng Phúc, xã Phật Tích (Bắc Ninh) để nghe Hoàng tôn Vairochana Rinpoche thỉnh giảng với mong muốn an lạc, bình an. 

Dù tuổi đời còn nhỏ, Hoàng tôn Vairochana Rinpoche đã tham gia nhiều hoạt động tôn giáo mang tính biểu tượng, được ghi nhận bộc lộ nhận thức, trí tuệ và ký ức liên quan đến tiền kiếp - một yếu tố thường được xem là dấu hiệu xác chứng tulku trong truyền thống Kim Cương thừa.

Trước đó, sáng 3/4, tại trụ sở Bộ Dân tộc và Tôn giáo, Bộ trưởng Bộ Dân tộc và Tôn giáo Đào Ngọc Dung đã tiếp Hoàng tôn Vairochana Rinpoche (Hoàng tôn của Hoàng gia Bhutan). Cùng đi với đoàn có Hoàng Thái hậu Ashi Dorji Wangmo Wangchuck; Công chúa Sonam Dechan Wangchuk, cùng các thành viên Hoàng gia Vương quốc Bhutan.

Tại buổi tiếp, hai bên khẳng định, Việt Nam và Bhutan tuy có những khác biệt về điều kiện địa lý và quy mô, song lại có nhiều điểm tương đồng sâu sắc trong việc trân trọng các giá trị văn hóa truyền thống, đề cao đời sống tinh thần và cùng hướng tới xây dựng một xã hội hòa bình, nhân văn, phát triển bền vững. Trong tiến trình đó, tôn giáo, đặc biệt là Phật giáo, đã và đang phát huy vai trò tích cực trong việc nuôi dưỡng đạo đức xã hội, củng cố khối đại đoàn kết cộng đồng và lan tỏa những giá trị nhân ái, hướng thiện.

Trong thời gian tới, hai bên mong muốn quan hệ Việt Nam - Bhutan tiếp tục được củng cố và phát triển mạnh mẽ hơn nữa, đặc biệt trong lĩnh vực tôn giáo và văn hóa tôn giáo; tạo điều kiện thuận lợi để các tổ chức Phật giáo hai nước mở rộng hợp tác, tăng cường giao lưu, trao đổi kinh nghiệm trên nhiều phương diện.

Qua đó, tiếp tục phát huy vai trò tích cực của Phật giáo trong việc lan tỏa các giá trị đạo đức, từ bi, trí tuệ và nhân văn trong đời sống xã hội, đóng góp vào mục tiêu phát triển bền vững, vì lợi ích của con người". 

Nghe rất hay. Rất đúng mực. Rất nhân văn.

Ít nhất là trên mặt báo.

Nhưng có một câu hỏi không bao giờ xuất hiện trong những bài viết ấy:

Còn những dân oan: những đứa trẻ vô tội và những cựu chiến binh thì sao?

Trong khi hình tướng rực rỡ được nâng niu bằng ngôn từ,

thì ngoài đời thực, cựu chiến binh và cả những đứa trẻ vô tội bị cưỡng chế đất, bị cướp hết ký ức hoạt hình, bị đuổi khỏi chính căn nhà thân thương của mình.

Vợ liệt sĩ, mẹ liệt sĩ – những người đã chờ chồng, chờ con cả đời, và những đứa trẻ vô tội - những chủ nhân tương lai của đất nước, đang tuổi ăn, tuổi lớn, đáng lẽ phải được học hành, được vui chơi, được khám phá – bị biến thành người vô gia cư, thành dân oan lang thang đi kêu cứu.

Họ không nằm trong những ngôi chùa nguy nga, nên không đủ “thiêng” để lên báo.

Họ còn sống, nên không đủ “an toàn” để được tôn vinh.

Những người tự xưng “Phật sống” hay “Bồ Tát tái sanh” thì được nhắc tên mỗi dịp cần tuyên truyền.

Còn những người gánh hậu quả của việc làm ấy thì bị coi là “vướng mắc pháp lý”, “khiếu kiện kéo dài”, thậm chí là “gây mất ổn định”, "chống phá Phật giáo, chống phá Đảng và Nhà nước".

Khi họ đi kêu oan khắp đất nước, chính quyền (bao gồm đảng CSVN và GHPGVN quốc doanh) không giải quyết, mà làm ngơ, đùn đẩy, thậm chí đàn áp.

Thế mới có nghịch lý đau đớn này:

– “Phật sống” hay “Bồ Tát tái sanh” được gọi là anh hùng

– Người dân oan bị đối xử như kẻ thừa

Nếu thật sự là “Nuôi dưỡng Bồ đề tâm”, thì hãy bắt đầu bằng việc không cướp nhà của cựu chiến binh và những đứa trẻ.

Nếu thật sự trân trọng liệt sĩ, lan tỏa các giá trị đạo đức, từ bi, trí tuệ và nhân văn trong đời sống xã hội, đóng góp vào mục tiêu phát triển bền vững, vì lợi ích của con người, thì đừng để mẹ liệt sĩ phải ngủ vỉa hè, vợ liệt sĩ phải đội đơn đi khắp nơi, đừng để những đứa trẻ vô tội phải đi khiếu kiện khắp nơi. 

Bằng không, việc tự xưng "Phật sống" như hiện tượng trên chỉ còn là một nghi thức trống rỗng.

Một hành động đẹp trên ảnh, sạch trên báo, nhưng vô nghĩa ngoài đời thực.

Hy sinh cả xương máu và tuổi thơ cho chế độ, rồi chính chế độ đó quay lại đối xử tàn nhẫn với gia đình họ –

đó không phải là tri ân, 

đó không phải là nuôi dưỡng Bồ đề tâm, 

mà là lợi dụng.

Lợi dụng người đã chết, và cả "Phật sống" để đánh bóng hình ảnh, 

trong khi chà đạp lên người đang sống.

Và như thế, mỗi bài báo ca ngợi “Phật sống” hay “Bồ Tát tái sanh”, nếu không đi kèm với công lý cho những đứa trẻ vô tội, các cựu chiến binh và thân nhân liệt sĩ, thì chỉ là một lần nữa dùng xương máu và cả tuổi thơ của họ để tuyên truyền cho đảng và bọn ma tăng GHPGVN quốc doanh – một cách lạnh lùng, trơ trẽn và cay đắng đến tận cùng. 

HỘI PHẬT BÚT TỰ DO VN

TỪ CHUYỆN "VÀO CHÙA LỄ CÚNG LINH ĐÌNH" ĐẾN NHỮNG TẤM GIẤY KHEN NẰM ĐƯỜNG: SỰ VÔ ƠN TỘT CÙNG


Trong một nỗ lực nhằm "thần thánh hóa" công cụ tuyên truyền, gần đây mạng xã hội tràn ngập hình ảnh những người vào chùa lễ cúng linh đình, các mâm cúng tràn đầy vàng mã, đồ mặn tại các chùa...

Nhìn vào những đàn con nhang Phật tử bị biến thành công cụ cổ động chính trị, người ta không khỏi rùng mình trước sự lố bịch của bộ máy nhồi sọ. Nhưng lố bịch hơn cả chính là sự tương phản tàn nhẫn giữa hình ảnh trang nghiêm đó và thực tế đang diễn ra trên đường phố: những đứa trẻ vô tội "thật" đang bị chế độ vắt chanh bỏ vỏ. 

1. Trò chơi "vào chùa lễ cúng linh đình" trên lưng Phật tử. 

Việc "vào chùa lễ cúng linh đình, bỏ mặc những đứa trẻ vô tội kêu gào trong tuyệt vọng ngoài đường" là một hành vi phi nhân tính, vi phạm các giá trị về hòa bình và bảo vệ trẻ em. Chế độ đang cố gắng tiêm nhiễm vào đầu óc thế hệ tương lai một thứ chủ nghĩa dân tộc cực đoan, lấy bạo lực và biểu tượng chiến tranh làm niềm tự hào. Khẩu hiệu "cúng dường có phước", "Đạo pháp, dân tộc, Chủ nghĩa xã hội" nghe thì có vẻ đúng, nhưng thực tế Đảng CSVN và GHPGVN quốc doanh đã "chấp" luôn cả quyền lợi, đất đai và cả nhân phẩm của chính những người đã từng bảo vệ họ.

2. Giấy khen (hoặc huân huy chương) nhiều nhưng nhà cửa bị cướp sạch. 

Trong khi Phật tử được đi chùa lễ cúng linh đình như những người "thuần thành", thì những anh hùng nhí thực sự của ngày hôm qua đang ở đâu?

Họ đang nằm giữa đường nhựa nắng cháy tại Hà Nội, Sài Gòn, và cả các tỉnh miền Trung. 

Họ là những đứa trẻ đang khoác lên mình bộ đồng phục học sinh sờn cũ, tay ôm rất nhiều giấy khen cao quý từng được Đảng và GHPGVN quốc doanh trao tặng: Giấy khen học sinh giỏi, giấy khen cháu ngoan bác Hồ, bằng Tuyên dương công đức, và cả điệp quy y tam Bảo...

Trên tay họ không phải là cờ hoa, mà là những tấm băng rôn lem nhem dòng chữ: "Trả hoạt hình lại cho chúng con", "Trả lại đất - nhà cho chúng con", "Chiến sĩ nhí kêu oan".

Thật mỉa mai làm sao khi những người từng được tung hô là "phật tử", là "cháu ngoan bác Hồ", từng "cống hiến" để mang lại cái gọi là "độc lập tự do", cái gọi là "Đạo pháp, dân tộc, Chủ nghĩa xã hội", thì giờ đây chính họ lại trở thành những đứa trẻ vô gia cư trên mảnh đất mình từng bảo vệ. Những đứa trẻ vô tội ấy phải dùng loa pin rè rè để kêu cứu giữa phố phường, nhưng những tên ác ma tăng "cấp cao" của GHPGVN quốc doanh ngồi trong chùa đẹp, xe sang thì lại làm ngơ, coi họ như những hạt bụi gây mất sự tôn nghiêm... 

3. Đỉnh cao của sự vô ơn. 

Đảng Cộng sản Việt Nam và Giáo hội Phật giáo Việt Nam quốc doanh rất giỏi trong việc sử dụng quá khứ để đánh bóng hiện tại. Họ dùng hình ảnh những chiến sĩ nhí, những người lính, nhà sư năm xưa để làm bình phong cho quyền lực, nhưng khi những người đó trở thành "dân oan", họ lập tức biến thành đối tượng bị đàn áp, bị lực lượng hậu duệ (công an, dân phòng, ma tăng) kéo lê trên đường phố không thương tiếc.

Sự vô ơn này không chỉ là một hành vi sai trái, nó là bản chất của hệ thống. Đối với họ, con người chỉ là công cụ. Khi công cụ còn sắc bén (thời chiến), họ mài dũa và ca ngợi. Khi công cụ đã mòn (thời bình), họ sẵn sàng vứt vào đống rác thải xã hội để nhường chỗ cho các dự án bất động sản của những "nhóm lợi ích" hay những đại gia sân sau.

4. Đừng để bị lừa bởi vật chất. 

Những việc "vào chùa lễ cúng linh đình, mâm cao cỗ đầy, đốt nhiều vàng mã" chỉ là hành động che đậy một bộ máy đang tha hóa về đạo đức.

Bình đẳng với ai? Chỉ có quan chức bình đẳng với nhau để cướp đất.

Bất chấp mọi đạo lý, chấp hết tình đồng chí, nghĩa đồng bào, chấp hết công lao của tiền nhân để vơ vét cho đầy túi tham.

Hãy nhìn vào những đứa trẻ vô tội đang nằm vật vã trên vỉa hè kêu oan kia để thấy tương lai của những con nhang Phật tử đó. 

Một khi không còn giá trị lợi dụng, Đảng Cộng sản Việt Nam và Giáo hội Phật giáo Việt Nam quốc doanh sẽ chẳng ngần ngại cán nát những tấm giấy khen đó dưới bánh xe của sự độc tài. "Giáo hội Phật giáo Việt Nam - Đạo pháp, dân tộc, Chủ nghĩa xã hội" thực chất chỉ là khẩu hiệu mà quan chức và mấy bọn ma tăng vươn vòi bạch tuộc ra cướp bóc của chính những người từng trung thành với họ nhất. 

HỘI PHẬT BÚT TỰ DO VN

Khi hình tướng rực rỡ được tôn xưng giữa đám đông, còn những đứa trẻ vô tội và cựu chiến binh "Dân Oan" thì bị đẩy ra đường

Hoàng tôn Vairochana Rinpoche thỉnh giảng tại chùa Hưng Phúc (Bắc Ninh). Báo chí đồng loạt đăng tin, lời lẽ trang trọng, hình ảnh xúc động, ...